Ron nói. “Tốt, mà nè chúc mừng sinh nhật."

“Wow - Đúng rồi! Mình quên mất là đã mười bảy!"

Harry với lấy chiếc đũa phép đang năm bên cạnh chiếc giường, vẫy nó về phía cái bàn bừa bộn mà nó đặt chiếc kính, hô lên, “Accio kính!" Dù cho cũng chỉ cách một bước chân, nhưng nó cũng là một sự thỏa mãn lớn lao khi nhìn thấy chiếc kính bay về phía mình, ít nhất cho đến khi chúng đang nằm ở trước mắt nó. “Nhanh nhẹn đấy”, Ron cười hô hố. Hân hoan trong việc thoát khỏi bùa Truy Nguyên, Harry làm cho đồ đạc của Ron bay tứ tung trong phòng, làm con Pigwidgeon thức giấc và vẫy ánh một cách đầy kích động trong chiếc lồng.

...

“Theo truyền thống thì một phù thủy sẽ nhận được một chiếc đồng hồ khi ở tuổi trưởng thành”, Bà Weasley nói, đứng bên cạnh mấy cài nồi và nhìn Harry một cách áy náy. “Bác rất tiếc vì cái đồng hồ này không mới bằng cái của Ron, nó là của người em trai của bác – Fabian và chú ấy chả bao giờ cẩn thận với những đồ đạc của mình, cái đồng hồ hơi bị móp về đằng sau, nhưng..."

Bà Wesley không nói thêm nữa vì Harry đã đứng dậy và ôm chặt lấy bà. Nó đã cố gắng để nói lên những điều không thể nói qua cái ôm nhưng có lẽ bà Weasley hiểu, bởi vì bà xoa má của Harry một cách vụng về khi nó bỏ tay ra.

...


Đó đã có thể là một kỳ nghỉ hạnh phúc và yên bình nếu như không có những sự mất tích, những tai nạn kỳ lạ, thậm chí chết chóc, những thứ xuất hiện hầu như hàng ngày trong tờ Tiên Tri. Thỉnh thoảng anh Bill và ông Weasley còn mang về nhà những tin tức chưa được đăng tải. Trong sự tức giận của bà Weasley, bữa tiệc sinh nhật lần thứ 16 của Harry đã bị phá hỏng bởi những tin tức kinh khủng mang đến bởi Remus Lupin, lúc này trông rất thê lương và dữ tợn, mái tóc màu nâu của ông đã có những lọn tóc xám rối bù, quần áo thì rách rưới và chắp vá hơn bao giờ hết.


Nhưng biết đến khi nào tụi bạn mới gặp lại Harry? Dường như không ai bận tâm về một thời gian chính xác nào cả. Hermione đã viết trong thiệp sinh nhật gửi cho Harry: “Mình mong cho tụi mình sớm gặp lại nhau” nhưng sớm là sớm cỡ nào, là bao giờ? Căn cứ vào lời lẽ bóng gió mơ hồ trong những bức thư của bạn bè thì Harry có thể đoán rằng Hermione và Ron đang ở cùng một chỗ, có thể là ở nhà ba má của Ron. Harry gần như không thể chịu đựng được cái ý nghĩ là hai đứa bạn nó đang vui chơi ở trang trại Hang Sóc trong khi nó thì bị mắc kẹt ở phố Privet Drive. Thực ra, Harry giận hai người bạn thân nhất đến nỗi nó đã quẳng đi những món quà sinh nhật – kẹo sôcôla hiệu Công Tước Mật còn nguyên hộp chưa kịp mở – mà hai bạn của nó đã gởi tặng. Để rồi nó thấy hối tiếc ngay chuyện đã quẳng kẹo đi sau khi bị ăn món rau trộn nhạt phèo mà dì Petunia dọn trong bữa cơm tối ngày hôm đó.


Nhưng mà dì Petunia không biết gì hết về những thứ được giấu dưới tấm ván lót sàn tháo ra được dưới gầm giường của Harry. Lúc mới nghe phong thanh cái chuyện nó sẽ phải sống sót qua suốt mùa hè bằng cà rốt, Harry đã phái Hedwig đi cầu cứu đám bạn bè và người quen biết của nó, và họ đã hưởng ứng cơ hội này một cách kỳ diệu. Hedwig từ nhà Hermione trở về với một hộp bự đầy nhóc bánh phồng không đường. Lão Hagrid, người giữ khóa của trường Hogwarts, đã bày tỏ lòng biết ơn Harry bằng cách gửi cho nó cả một bịch bánh đá do chính lão tự chế. Tuy nhiên bà Weasley đã phái con cú của gia đình, con Errol, đem cho Harry một cái bánh trái cây khổng lồ và những cái bánh nhân thịt đủ loại. Tội nghiệp cho Errol, con cú già nua và yếu ớt, cần đến những năm ngày dưỡng sức mới phục hồi được sức khỏe sau cuộc hành trình. Và rồi đến sinh nhật của Harry (mà cả nhà Dursley hoàn toàn không đếm xỉa gì tới), Harry nhận được bốn cái bánh sinh nhật siêu bự, do Hermione, Ron, lão Hagrid và chú Sirius, gởi tới. Harry vẫn còn để dành hai cái, nên nó ngong ngóng bữa điểm tâm thực sự của nó khi trở về phòng ngủ, nhờ vậy nó ăn miếng bưởi mà không phàn nàn gì hết.


“Harry thân mến,
Chúc mừng sinh nhật hạnh phúc!..."

Gói quà của Ron gởi là một đồ vật trông giống như một cái bông vụ thu nhỏ bằng thuỷ tinh. Kèm theo món quà này còn có một mẩu thư khác nữa cũng của Ron:

“Harry,
Đây là một cái ống kính Mách lẻo bỏ túi. Nếu chung quanh mình có ai đó không đáng tin cậy thì nó sẽ sáng lên và quay tít. Anh Bill nói nó là đồ nhảm nhí, để bán cho mấy du khách phù thuỷ và không đáng tin cậy chút nào, bởi vì khi cả nhà cùng ngồi ăn tối hôm qua, nó cứ liên tục nhá sáng miết. Ấy là vì ảnh không để ý anh George và Fred đã lén bỏ vô chén súp của ảnh mấy con bọ xít.
Tạm biệt nha.
Ron”


“Thưa ngài, tôi là Dobby. Chỉ Dobby mà thôi. Dobby gia tinh. Dobby đến để báo cho ngài biết, thưa ngài... thật là khó... Dobby không biết phải bắt đầu từ đâu..."

Harry lịch sự chỉ lên giường:
“Mời ngồi."

Con gia tinh bỗng òa khóc nức nở, khiến Harry kinh ngạc hết sức.
“Xin lỗi nha, tôi không có ý xúc phạm bạn hay gì cả..."

Con gia tinh nấc lên:
“Xúc phạm Dobby! Dobby chưa từng được bao giờ được một phù thủy mời ngồi… như một kẻ ngang hàng..."


“Harry à, con là một phù thủy."


Chúc mừng sinh nhật Đầu Thẹo Potter! :3
Ôn lại kỉ niệm sinh nhật Harry qua các năm (thành quả ngồi rị mọ lại đống sách cả ngày :'( ).

— El Niño

Ảnh: Ý tưởng thì chôm, thành phẩm tự biến tấu :'(