Phần II – George Weasley: Người Chỉ Đường


Trong khi Fred ngồi sau bánh lái của chiếc Ford Anglia, George dĩ nhiên ngồi ghế bên cạnh, làm công việc chỉ đường. Và cũng như với Fred, hình ảnh ẩn dụ này cũng miêu tả khá đúng vai trò của George. George chắc hẳn là người cẩn trọng hơn trong cả hai, và là ‘bộ não’ của cặp song sinh – dù sao, George cũng là người kiềm chế Fred khi họ bàn về Ludo Bagman, và khi Hermione hỏi họ có bao giờ nghĩ đến việc gặp rắc rối, George đã rất nhanh nhẹn chỉ ra rằng “dĩ nhiên là có… Bọn anh chưa bao giờ bị đuổi học, đúng không?”

Và cũng như cách mà Fred giống Harry và Ron, tôi nghĩ George hơi giống kiểu Hermione. Tôi đã từng đề cập ở nhiều nơi rằng rất may phước cho Harry và Ron có một người bạn như Hermione, vì cô gái đã giúp hai đứa tránh những sự ngu không-đỡ-nổi (ví dụ như việc bay xe tới Hogwarts). Fred cũng may phước, theo đúng kiểu như vậy, khi có George cạnh bên – cái sự thật là cặp song sinh chưa bị đuổi học chắc hẳn phần nhiều là nhờ vào George.

Dĩ nhiên, chúng ta cần nhớ rằng người mà George kiềm cặp là Fred Weasley - nghĩa là George chẳng phải thánh nhân. Cậu ấy vẫn là một tên sinh đôi nhà Weasley, và luôn tòng phạm trong hầu hết những trò Fred bày ra. George hoàn toàn chẳng hiền lành gì, dù chỉ bày đầu 25% các trò quậy, cậu vẫn kề vai sát cánh với Fred trong 75% còn lại. Và thiệt tình mà nói, sở hữu ¼ số trò đùa của cặp sinh đôi này đã là một con số khá bự so với người thường.

Điều mà tôi nghĩ George khác với Fred là ở sự thấu đáo. Ví dụ, hãy nhìn vào phản ứng khác nhau của hai anh em sinh đôi về việc học sinh được yêu cầu phải mua toàn bộ sách của Lockhart:

Fred đọc xong danh mục của nó rồi, bèn dòm vô danh mục sách của Harry.

“Em cũng bị biểu mua tất cả sách của Lockhart kìa! Giáo sư mới của môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám ắt là người mê Lockhart... Dám cá đó là một mụ phù thủy.”

Nói tới đó, Fred bắt gặp ánh mắt má nó, nó lập tức cúi xuống cái dĩa của mình và cặm cụi ăn món mứt.

George nhìn thoáng cha mẹ rồi nói:

“Mua nhiều sách như vầy thì tốn bộn tiền. Sách của Lockhart mắc lắm...”

(CS – ch.4)

George chính là đứa trong cặp sinh đôi nhận thấy ánh nhìn ngơ ngác của Harry rồi giải thích cho nó về mấy con ma lùm; cũng là đứa đứng lên khen ngợi Oliver sau khi Oliver vừa khen ngợi các thành viên các trong đội; cũng là đứa ban đầu từ chối ‒ và sau đó cảm ơn Harry ‒ về phần tiền thưởng Tam Pháp Thuật. Nói chung, George là đứa suy nghĩ và phát ngôn những điều đại loại như thế trước, rồi Fred mới hưởng ứng, như cái cách mà George sẽ vào hùa với Fred trong những trò nhí nhố vậy.


Không khó để nhận ra gia đình rất quan trọng đối với George, nhiều hơn là với Fred. Cậu ấy bảo Percy lại ngồi với anh em trong dịp Giáng Sinh bởi vì “Đây là thời gian cho gia đình mà”; cậu cảm thấy phấn khởi khi ba cậu đi làm về (“Ba về rồi!”); cậu dáo dác khi chưa thấy Ron và Bill trở về sau chuyến bay đụng độ với bọn Tử Thần Thực Tử. Và chắc hẳn đây cũng là nguyên nhân khiến George thấy buồn khi cậu và thằng anh song sinh bị gạt qua một bên.

Bà Weasley bật ra một tiếng ré y như tiếng ré của Hermione lúc nãy.

“Má không tin được! Má không tin nổi! Ôi, Ron, tuyệt vời làm sao! Một Huynh trưởng. Mọi người trong gia đình đều là Huynh trưởng.”

“Vậy còn Fred với con, là hàng xóm nhà kế bên à?”

George giận dỗi nói khi bà Weasley đẩy George qua một bên để có thể nhào tới ôm chầm thằng con trai út.

(OP – ch.9)


Phải thừa nhận rằng những “khoảnh khắc của George” trong bộ truyện chẳng có là bao so với Fred; George dường như dành nhiều thời gian ở vị trí yểm trợ phía sau hơn (thật ra thì điều này cũng không nói lên điều gì). Nhưng cậu ấy là một người bạn tuyệt vời, luôn đem lại niềm vui cho ai chơi với mình – thật sự hoàn thiện mảnh ghép của cặp đôi nhà Weasley.

Bà Weasley đang giỡn bằng cách đội một cái nón phù thủy mới màu xanh đen lấp lánh bởi những thứ trông giống như những hạt kim cương hình ngôi sao nhỏ, và một cái vòng cổ bằng vàng rất đẹp.

“Fred và George tặng cho bác đó! Chúng đẹp không?”

“À … bọn con cho rằng bọn con còn trân trọng mẹ nhiều và nhiều hơn thế cơ, giờ bọn con giặt vớ của bọn con đây", George nói.

(HBP – ch.16)


Cả đội Gryffindor tụ tập lại, trong khi bọn Slytherin trên khán đài hè nhau la trộ. Wood hỏi:

“Có chuyện gì vậy? Chúng ta đang bị đè bẹp. Fred, George, hai đứa bây ở đâu khi trái Bludger cản phá Angeline làm bàn hả?"

George tức giận đáp:

“Tụi này lúc ấy đang ở trên cao cách bạn ấy gần bảy thước, và đang bận đánh trả trái Bludger kia để ngăn nó ám sát Harry. Có người đã ếm nó – Nó không chịu buông tha Harry. Suốt từ đầu trận đấu, nó không thèm rượt đuổi theo ai khác hết. Bọn Slytherin ắt là đã làm gì nó.”

Harry nói:

“Nếu chúng ta dừng trận đấu lúc này thì chúng ta thua thiệt! Mà chúng ta không thể để thua đội Slytherin chỉ vì một trái Bludger phát khùng! Anh Wood, anh hãy bảo các anh ấy cứ để một mình em xoay sở.”

George tức tối bảo Wood:

“Tất cả là lỗi của anh, anh Wood. “Có chết cũng phải cố gắng”, anh đã nói với thằng bé một điều hết sức ngu ngốc!”

(CS – ch.10)

“Cứ ở đó, Verity, tôi đến đây,” George nói ngay lập tức. “Harry, cứ lấy bất cứ thứ gì em muốn nhé được không? Miễn phí hoàn toàn.”

“Em không làm thế được đâu!” Harry nói, nó đã rút túi tiền ra để trả cho mấy cái Ngòi Nổ Chăng Bẫy rồi.

“Em không phải trả tiền ở đây,” Fred nói chắc chắn, đẩy những đồng vàng của Harry ra.

“Nhưng mà...”

“Em cho bọn anh vay tiền để bắt đầu, các anh vẫn chưa quên đâu,” George nói nghiêm nghị. “Cứ lấy bất cứ thứ gì em muốn, và chỉ cần nhớ kể với mọi người về nơi em lấy chúng nếu như họ hỏi, nhé.” 😉

(HBP – ch.6)


Hết phần II

(còn tiếp) 😢

Bài viết: Not Just Fredandgeorge – The Twins’ Differences
Tác giả: John Kearns
Đọc thêm Phần 1 ở đây và Phần 3 ở đây