Ron Weasley khoanh tay trước ngực và tựa lưng vào tủ. Anh phóng mắt qua căn bếp của Hang Sóc đến nơi Hermione đang đứng với tay chống nạnh và ngó lại anh một cách bướng bỉnh.

“Anh chẳng thấy có vấn đề gì, Hermione à,” Ron bày tỏ một cách giận dữ. “Anh không nghĩ là mình đang đòi hỏi ở em điều gì phi thực tế cả.”

“Vấn đề là, Ron ạ, anh đang yêu cầu em làm những việc khiến em cảm thấy không thoải mái. Sao anh không thể thôi đi nhỉ?”

“Anh không muốn thôi,” Ron đáp lại, đút hai tay vào túi quần. “Ngoài ra, hãy thử nghĩ đến những việc không thoải mái em đề nghị anh làm coi. Cả chuyện em bảo anh dùng bữa tối với ba em nữa. MỘT MÌNH. Và tụi anh phải có một cuộc nói chuyện ‘giữa những người đàn ông với nhau’. Em nghĩ thế có thoải mái không? Đó là ác mộng.”

“Tốt thôi, anh chỉ cần nói là anh không thích làm điều đó, Ron,” Hermione chỉ ra. “Không ai ép anh đi cả. Em đã nói đơn giản là nó quan trọng với em và anh…”

“Đã dẹp niềm kiêu hãnh của mình sang một bên mà đi! Vì em! Bởi vì nó quan trọng với em. Giờ thì anh đề nghị em làm một điều quan trọng với anh,” Ron lớn tiếng. “Anh chỉ muốn nghe em nói điều đó, Hermione. Chỉ ba từ. Đó là tất cả những gì anh yêu cầu. Anh đã nói với em rất nhiều lần rồi.”

Hermione đan hai bàn tay vào nhau với vẻ bồn chồn. “Anh biết em cảm thấy thế nào mà Ron. Em không hiểu sao lại phải nói to nó ra chớ? ”

Ron bùng nổ một cơn tức giận. ”Bởi vì, Hermione,” anh bắt đầu. “Đó không phải là điều mà anh thường được nghe. Và anh CHƯA BAO GIỜ được nghe điều đó từ em. Sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau em thiệt tình có thể bảo anh rằng em không nghĩ em có thể nói những lời đó với anh sao?”

Hermione ngắm nhìn khuôn mặt đã rất đỗi quen thuộc và thân thương với cô. Cô khắc sâu vào lòng hình ảnh những lọn tóc đỏ rực cẩu thả rủ xuống đôi mắt màu xanh nước biển. Cô nhìn chăm chú vào đôi môi luôn thường trực nụ cười nửa miệng mà cô yêu thích. Cô cũng nhận thấy một cảm giác trống rỗng quen thuộc trong bao tử, và biết rằng mình đang tỏ ra rất vô lý. Dĩ nhiên cô có thể nói những lời đó với anh. Cô sẽ nói ngay bây giờ và trong suốt quãng đời còn lại bất kể anh muốn nghe bao nhiều lần nữa. Hít một hơi thật sâu, và với một ánh mắt yêu thương hoàn hảo và trọn vẹn, cô thốt lên ba từ nhỏ bé ấy.

“Anh đã đúng.”


CHÚC MỪNG SINH NHẬT RON WEASLEY!!!
1.3.2016, ông anh đã tròn 36 tuổi. :3

Và fic trên chính là món quà nho nhỏ mình gửi tặng các bạn gần xa, từ mê đến mến Ron và Harry Potter nói chung.

Fanfic: Three Little Words - Ba Từ Bé Nhỏ
Tác giả: PotterObsessed
Chuyển ngữ: Rooney2112 Đăng lại: El Niño